TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG CON GÁI


Khi caùc em uøa ra nhö ñaøn böôùm
Bao anh chaøng ñöùng döïa döôùi haøng caây
Toâi ngoaøi cuoäc - ñöùng beân - vaø thaáy heát
Nhieàu thö tình voäi vaõ leùn trao tay.


Toâi cuõng coù moät phong thö muoán göûi
Suoát möôøi naêm lôõ thaát laïc soá nhaø
Naøo caùc em haõy nhaén giuøm toâi vôùi
Cuõng coång tröôøng naøy, coâ gaùi aáy ñi ra.


Coâ gaùi aáy ñi ra... möôøi naêm khoâng thaáy laïi
Chæ caùc em cöù luõ löôït tan tröôøng
Phong thö cuõ nieâm moái tình thô daïi
Tay toâi caàm muoán gôõ ngaïi tô vöông.


Neân cöù moãi buoåi chieàu tan lôùp hoïc
Khi caùc em ñang roái rít heïn hoø
Maét lô ñeãnh thoaùng ngaïc nhieân baét gaëp
Coù moät ngöôøi ñaõng trí ñöùng buoàn xo.


Ñoaøn Vò Thöôïng

EM CHỈ ƯỚC

Em khoâng theå thieáu anh
Nhö coû caây thieáu naéng
Em chỉ ước có 1 đóa hoa vào lúc này thôi
Buoåi hoïc naøo anh vaéng
Em chæ muoán veà nhaø.

Bôûi naêm tieát troâi qua
Em nhö ngöôøi maát nguû
Vở em anh göûi chöõ
Tay em, anh göûi voøng.

Chẳng taëng em hoa hoàng
Chæ vaøi chuøm hoa daïi,
Khi baïn beø thaùch haùi
Nöõa thaät, ñuøa trao em.

Chaúng bao giôø anh khen
AÙo em hoâm nay ñeïp

Ước gì thời gian có thể dừng lại vào lúc này để giây phút
hạnh phúc này có thể kéo dài mãi mãi
Nhöng anh khoâng than meät
Suoát moät ngaøy chôû em.
Ñeán raïp haùt, coâng vieân
Sau moãi chieàu tan hoïc
Khi xa tröôøng em khoùc

Nghó khoâng coøn gaëp nhau
Giôø hoïc coù coøn ñaâu
Moïi chuyeän thaønh dó vaõng
Sôï raèng anh queân laõng
Caû chuyeän tình hoïc sinh

Em chæ öôùc hai mình
Suoát moät ñôøi ñi hoïc. 



Phan Thò Vaøng Anh

TRƯỜNG XƯA



Tôi về thăm lại trường xưa
Cây bàng năm cũ cũng vừa chớm hoa
Một thời áo trắng đi qua
Còn vương dưới gốc phượng già rưng rưng
Tôi tìm một chút bâng khuâng
Của tôi thưở ấy tần ngần đợi ai
Chợt nghe lời giảng của thầy
Mãi còn hơi ấm đâu đây vọng về
Sân trường xao xác tiếng ve
Tiếng như nức nở, tiếng nghe như buồn
Bao năm về lại mái trường
Ðếm từng giọt nhớ, giọt thương nặng lòng
Xa trường ai có nhớ không...?



HOÀI VỌNG...


Chẳng còn nữa đâu ... Bài học cuối cùng rồi
Ngón tay khẽ lật từng trang sách cuối
Dòng chữ ngã nét sau cùng rất vội
Giọt mực rơi nhòe kỷ niệm lem xanh.

Chẳng còn nữa đâu ... Ngày tháng trôi nhanh
Em mười tám có còn thơ bé
Tan học về chẳng hay người ngóng trộm
Bất chợt một ngày luống cuống bàn chân.

Chẳng còn nữa đâu ... Bè bạn quen thân
Mai mỗi đứa rẽ nghiêng khung trời mới
Những ngả đường mở ra biết có còn đón đợi
Phượng cũng từng hoài vọng kêu tên.

Sẽ chẳng còn nữa đâu ... Nỗi nhớ buồn tênh
Phượng đã nở xênh xang chào hạ mới .

Thanh Hà (TP.HCM)

CHIA TAY...

Sao gặp nhau lại cứ phải chia tay
Con tàu đến rồi đi nhanh quá đỗi
Sân ga cô đơn tự mình không hiểu nổi
Tháng năm vơi đầy nỗi nhớ niềm thương.

Mười hai năm sống dưới mái trường
Trong tình thương thầy cô, bè bạn
Mười hai năm - cứ tưởng dài vô hạn
Đã sắp hết rồi, nhanh quá, thời gian.

Nhớ thuở lần đầu đến lớp
Rụt rè sau mẹ, ngơ ngác xung quanh
Lá e dè mở mắt màu xanh
Ta khẽ gọi thì thầm tên cô giáo.

Ôi nhớ câu thơ nhớ từng nét chữ
Với bóng hình ngọn núi con sông
Quê hương ta bát ngát cánh đồng
Cô như bà tiên hiện về trong cổ tích.

Là học trò ai lại không tinh nghịch
Ta chẳng thể quên lần phạt ngày xưa
Cô bắt đứng góc lớp - và ta òa khóc
Nước mắt hôm qua còn mặn đến bây giờ.

Tháng năm học trò trôi đi êm ả
Háo hức đón hè, chờ đợi tiếng ve
Ta cũng biết bằng lăng màu tím
Và nghĩ rằng phượng vĩ khóc nhè.

Thời gian qua chẳng nói với hàng me
Ta cũng vô tình lật từng trang vở
Khi hoa gạo hết thời rực rỡ
Ta chợt hiểu mình đánh mất thời gian...

Còn lại đây dòng chữ khắc trên bàn
Bụi phấn trắng để tóc thầy thêm bạc
Bảng ơi hãy đen cùng với năm, với tháng
Xin đừng ai xóa bài học hôm qua ...

Thật là gần, mà sao cũng rất xa
Ta lẩm nhẩm đếm lại tên từng đứa
Ve đừng khóc, phượng đừng đốt lòng ta nữa
Nắng đừng vàng ngơ ngẩn buổi chia tay.

Lớp học ơi hãy ở lại nơi này
Khung cửa sổ, thôi ta chào nhé
Bằng lăng tím trong sân trường lặng lẽ
Lá vẫy tay chào, tạ từ nhé người ơi !

Ngày ra trường có kẻ đã cố cười
Sao nước mắt cứ lăn dài trên má
Muốn nói cùng nhau đôi điều nhưng khó quá
Có lẽ nước mắt mình đã nói hết niềm thương.

Ta chia tay nhau để chọn một con đường
Chập chững những bước đầu tự lập
Thầy cô đã chắp cho ta đôi cánh
Bằng sức của mình hãy cố bay mau.

Xin gửi lại trường, những kỷ niệm về nhau
Tuổi bé thơ ơi, ta gửi người ở lại
Mắt đong đầy nắng, con tim khắc khoải
Thổn thức nghẹn ngào - thôi nhé trường ơi !

Phương Tuấn Linh (Ba Đình, Hà Nội)